RedBlueDark SmallMediumLarge NarrowWideFluid
Trang chủ arrow Xã hội arrow Đời sống arrow Lãnh tụ Xôviết Stalin trong con mắt của những người cùng thời
Lãnh tụ Xôviết Stalin trong con mắt của những người cùng thời In E-mail
Con người của tư tưởng

Mặc dù qua đời đã gần 60 năm nhưng cho tới hôm nay, Stalin vẫn tiếp tục là một biểu tượng mà nếu rời bỏ, nước Nga sẽ khó có thể có được vị trí xứng đáng với mình trong tương lai. Và ngay cả những phương tiện thông tin đại chúng thiên hữu ở phương Tây cũng phải công nhận rằng, nước Nga đang hoài nhớ Stalin.

Đó cũng chính là ý kiến của nhà báo Anh nổi tiếng Adam LeBor trên tờ The Guardian xuất bản ở London trong số ra những tháng cuối năm 2009 - năm kỷ niệm lần thứ 130 (theo tiểu sử chính thức) ngày sinh của nhà lãnh đạo Xôviết lỗi lạc.

Lãnh đạo một quốc gia lớn lao như Liên bang Xôviết trong những thời điểm đầy gay cấn, thậm chí có thể nói là khó khăn phức tạp nhất trong lịch sử nhân loại thế kỷ XX, Stalin đã phải có những quyết định rất sáng tạo, kịp thời để góp phần duy trì dòng phát triển bình thường của thế giới.

Và trong hơn nửa thế kỷ qua đã từng vang lên rất nhiều sự đánh giá khác nhau và trái ngược nhau về những đoạn đường không đơn giản mà Liên bang Xôviết đã từng trải qua dưới sự lãnh đạo của Stalin. Hiện nay đang vang lên ở đâu đó những tiếng nói hậu sinh đòi xét lại vai trò của Stalin trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô cũ và đặc biệt, trong chiến tranh thế giới thứ hai. Những kẻ tung ra những giọng điệu đó không hề trải nghiệm thực tế những vật lộn cam go của quá khứ nhưng lại dựa trên những tư liệu thường là thiếu xác thực và thậm chí bịa đặt của những thế lực thù địch với Moskva để đánh lận con đen và cướp đi phần đóng góp xương máu to lớn và mang tính quyết định của nhân dân Xôviết về chiến thắng trước chủ nghĩa phát xít trong chiến tranh thế giới thứ hai. Thế nhưng, sự thật lịch sử hoàn toàn không phải như thế.

Đã có người mang danh nhà nghiên cứu lịch sử để buộc Stalin tội mất cảnh giác, không kịp thời ứng phó với những chuẩn bị của nước Đức phát xít nhằm vào Liên bang Xôviết nên trong giai đoạn đầu, khi bùng nổ cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại (tháng 6/1941), Moskva đã có vẻ như bị bất ngờ nên trở tay không kịp và đã bị nhiều thiệt hại. Thế nhưng, theo chứng nhận của ông Vyacheslav Molotov, nguyên Ngoại trưởng Xôviết trong giai đoạn 1939-1949, một trong những đồng chí đồng đội gần gụi nhất Điện Kremli, Stalin đã cố gắng làm mọi việc để Moskva có thể có nhiều điều kiện tối đa ứng phó với bộ máy chiến tranh hùng hậu và tàn bạo của Hitler. Ông Molotov nói:

"Chúng ta đã cố ngăn chặn chiến tranh bằng cách không tạo ra cớ để quân Đức gây hấn. Tất nhiên, một khi Hitler đã định làm gì rồi thì khó có ai bên ngoài có thể ngăn được y. Thế nhưng, biện lý đến cùng, ở những năm 30-40 ấy, có ai ngồi ở trong đầu Hitler đâu mà biết y thực sự đã quyết định những gì. Ngay từ năm 1939, y đã sẵn sàng làm nổ ra chiến tranh với Liên Xô rồi. Nhưng ai rõ là vào thời điểm nào. Còn đối với Liên Xô, đẩy lùi thời hạn nổ ra chiến tranh thêm một năm hay vài tháng nữa là việc có ý nghĩa vô cùng quan trọng để gia tăng tiềm lực quốc gia!

Trước chiến tranh, chúng ta đã luôn sẵn sàng cho chiến tranh trong việc chính yếu nhất. Điều này thể hiện qua những kế hoạch năm năm, xây dựng được tiềm năng công nghiệp mà về sau, trong chiến tranh, đủ mạnh để giúp đất nước trụ lại được.

Cuối thập niên 30, khi quân Đức đã tấn công Ba Lan và chiến tranh thế giới thứ hai đã bùng nổ, đã có nhiều lời bóng gió cảnh báo rằng, sớm hay muộn thì Hitler cũng sẽ tấn công Liên Xô. Ngay Đại sứ Đức tại Moskva là Sulenberg cũng nói xa xôi tới chuyện này. Tuy nhiên, theo quan điểm của Stalin, không thể nào manh động.

Sau này, theo lời Nikita Khrusov, Thủ tướng Anh Churchill đã từng báo trước cho Stalin biết về việc Đức sẽ tấn công Liên Xô... Đáp lại, Stalin chỉ nói ngắn gọn: "Tôi không cần lời cảnh báo nào cả. Tôi biết chiến tranh sẽ nổ ra, nhưng tôi sẽ có thể làm chậm lại nửa năm nữa". Một số người muốn dùng câu nói đó để buộc tội Stalin, cho rằng ông đã quá tin vào bản thân mình. Nhưng thực ra, đó không phải là Stalin quá tin vào bản thân mình, mà trông cậy vào cả đất nước. Khi đó, ông không nghĩ về mình, mà nghĩ về cả quốc gia. Nhân dân ta đã rất cần đẩy lùi thời hạn chiến tranh nổ ra thêm nửa năm nữa. Hơn nữa, chính Churchill, một kẻ thù truyền kiếp của chế độ Xôviết, rất muốn khiêu khích để Liên Xô và Đức dụng độ quân sự với nhau càng sớm càng tốt.

Theo tôi, loại bỏ hoàn toàn yếu tố địch tấn công bất ngờ trong điều kiện của chúng ta là việc không thể làm được. Tất nhiên, chúng ta có thể bị đỡ bất ngờ hơn nếu có được sự nỗ lực bền dai hơn. Đó chẳng qua là bản chất mugích của dân ta: làm việc nhiều nhưng cũng thích uống rượu cho tới say và nghỉ ngơi cho thoải mái. Điều này không ảnh hưởng tới Chủ nghĩa Mác-Lênin. Chủ nghĩa Mác-Lênin luôn đứng về phía tấn công khi nào có thể, còn khi chưa có thể thì chờ đợi.

Về những thông tin của tình báo thì tôi có thể nói rằng, khi tôi còn làm Chủ tịch Hội đồng Xôviết, thì hàng ngày tôi mất cả một buổi để đọc các loại tin tình báo. Vô số những thời hạn địch sẽ tấn công ta đã được nêu ra trong đó. Nếu chúng ta tin theo những dự đoán đó mà manh động thì hẳn chiến tranh đã nổ ra sớm hơn rồi.

Nói tới vai trò của Stalin trong chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, cần thấy rằng, bản chất vấn đề không phải là ở chỗ đoán đúng hay sai ngày nổ ra chiến tranh. Bản chất vấn đề là ở chỗ, không cho Hitler vào Moskva, Leningrad hay Stalingrad. Bản chất vấn đề là ở chiến thắng chung cuộc rất vẻ vang. Và chúng ta đã làm được điều này, trong đó có công lao to lớn của Stalin. Cần phải công bằng chứ không nên như bây giờ, đổ mọi lỗi lầm cho Stalin khi ông không còn sống nữa…".

Tất cả những ai có cách nhìn nhận nghiêm túc về Stalin đều phải công nhận rằng, thế giới đã "gặp may" khi có ông làm lãnh tụ của Liên Xô vào đúng cơn thử thách sinh tử của cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 2, vì xét trên mọi phương diện, ông đã là người cầm quân tài ba để đưa Hồng quân Liên Xô tới chiến thắng chủ nghĩa phát xít. Piter Ustinov, một chuyên gia lịch sử, đã nhận xét: "Có lẽ không thể có một ai khác ngoài Stalin có thể làm được những việc như thế trong chiến tranh: quyết liệt, mềm dẻo, nhất quán, như yêu cầu đánh thắng trong những trận chiến phi thường như thế...".

Không ngẫu nhiên mà nhiều danh tướng Xôviết cũng đã đánh giá rất cao thiên tài quân sự của Stalin, thể hiện cực kỳ rõ nét trong chiến tranh thế giới thứ hai. Nguyên soái Xôviết Georgi Zhukov, chỉ huy lừng danh bậc nhất của chiến tranh thế giới lần thứ 2, thì hồi tưởng: "Tôi được gần gụi Stalin sau năm 1940, khi tôi làm chỉ huy Bộ Tổng tham mưu và trong thời gian chiến tranh, khi tôi là Phó Tổng tư lệnh tối cao.

Về ngoại hình của Stalin, người ta đã viết nhiều rồi. Là một người không cao lớn và có vẻ như không nổi trội, nhưng Stalin lại tạo nên được một ấn tượng mạnh mẽ. Không bao giờ tỏ vẻ này nọ, ông khiến người đối thoại phải thấy cảm tình với mình bằng sự giao tiếp giản dị. Cách trò chuyện thoải mái,  khả năng diễn đạt rõ ràng ý tưởng, trí tuệ phân tích thiên phú, sự hiểu biết bách khoa rộng rãi và trí nhớ hiếm có đã buộc ngay cả những nhân vật lớn, lịch lãm khi trò chuyện với Stalin cũng phải tập trung nội tâm và luôn sẵn sàng đối đáp. Ông biết tiếng Nga rất giỏi và thích dùng những hình ảnh văn học giàu hình tượng, đầy ẩn ý. Ông thường tự viết tay. Ông đọc rất nhiều và biết nhiều thứ trong các lĩnh vực khác nhau. Sức làm việc đáng kinh ngạc của ông, khả năng nhanh chóng nắm bắt thông tin cho phép ông trong một ngày xem xét và thấu hiểu một khối lượng tư liệu lớn đến mức chỉ những vĩ nhân mới có thể làm được như thế.

Thật khó nói nét tính cách nào là chủ đạo trong ông. Là một con người đa diện và tài năng, ông không bằng phẳng. Ông có ý chí mạnh mẽ, tính tình kín đáo, và giàu xung động. Thường ông điềm đạm và cẩn trọng, nhưng đôi khi lại hay cáu kỉnh. Khi không kiềm chế mình nữa, ông thay đổi rất nhanh chóng, mặt tái đi, cái nhìn trở nên lạnh lẽo và cứng rắn. Tôi chỉ biết có rất ít người dũng cảm chịu đựng được cơn cáu giận của Stalin và loại được  nguy hiểm ra khỏi mình... Ông làm việc nhiều, khoảng 12-15 giờ trong một ngày. Tôi đã nghiên cứu Stalin như một nhà hoạt động quân sự rất kỹ càng vì tôi đã cùng ông đi suốt cuộc chiến tranh. Stalin nắm chắc các vấn đề tổ chức chiến dịch mặt trận, các chiến dịch phối hợp giữa các nhóm mặt trận và ông chỉ huy các chiến dịch này rất bài bản, vì biết rõ các vấn đề chiến lược.

Trong chỉ đạo chiến tranh nói chung, Stalin được giúp đỡ bởi trí tuệ thiên phú của ông và một linh tính rất phong phú. Ông biết tìm ra mắt xích chủ đạo trong tình huống chiến lược và nắm lấy nó, phản kích kẻ thù, tiến hành chiến dịch tấn công lớn này hay chiến dịch tấn công lớn khác. Không có gì hoài nghi nữa, ông là một Tổng tư lệnh tối cao xứng đáng.

Còn Nguyên soái Xôviết F. Ustinov, người từng có nhiều năm làm việc dưới quyền lãnh tụ Stalin, đã nhận xét: "Stalin có khả năng làm việc hiếm thấy, một sức mạnh ý chí to lớn, một tài năng tổ chức siêu việt. Hiểu rõ tất cả những phức tạp và đa chiều của công tác chỉ đạo chiến tranh, ông tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ cho các Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương, lãnh đạo các Bộ; biết cách tổ chức hoạt động rành mạch, đồng bộ, kịp thời của tất cả các khâu điều hành, kiên quyết đạt được sự thực hiện tuyệt đối những quyết định đã thông qua.

Bằng tất cả những uy lực, nghiêm khắc, thậm chí cứng rắn của mình, ông vẫn hưởng ứng rất sống động với biểu hiện của những sáng kiến hợp lý, tính tự lập. Ông còn đánh giá cao những lập luận thẳng thắn... Ông thuộc tên họ gần như tất cả các vị trí lãnh đạo lực lượng vũ trang và lãnh đạo kinh tế, đến giám đốc các xí nghiệp và chỉ huy các sư đoàn; nhớ cả những chi tiết tiểu sử điển hình, đặc trưng cho tính cách, nhân thân của cá nhân họ cũng như của các cơ sở mà họ quản lý, chỉ huy".

Tổng thống Pháp, tướng Charles De Gaull, một trong những "người hùng" của chiến tranh thế giới lần thứ 2, đánh giá cao những phẩm chất cá nhân của Stalin. Trong cuốn Hồi ký chiến tranh của mình, tướng De Gaull viết: "Stalin có một uy tín to lớn, và không chỉ riêng ở nước Nga. Ông biết "thuần hóa" kẻ thù, không hoảng hốt khi núng thế và không say sưa thắng lợi. Mà ông lại là người có nhiều chiến thắng hơn thất bại...".

Tướng De Gaull đặc biệt ấn tượng về cách hành xử của Stalin trong thời gian tiến hành hội nghị ở Tehran năm 1943, khi lãnh đạo ba quốc gia đồng minh lớn nhất là Liên Xô, Mỹ và Anh ngồi lại cùng nhau thống nhất kế hoạch kết thúc chiến tranh thế giới lần thứ 2: "Stalin trò chuyện ở Tehran như một người có quyền đòi hỏi người ta phải báo cáo mình. Không bộc lộ kế hoạch của mình cho hai thành viên  tham gia cuộc họp là Tổng thống Mỹ Roosevelt và Thủ tướng Anh Churchill, ông vẫn đạt được việc buộc họ phải trình bày với ông kế hoạch của họ để ông bổ sung những điều cần thiết. Roosevelt đã nghiêng về phía ông để bác bỏ ý tưởng của Churchill về việc các lực lượng vũ trang phương Tây tấn công rộng rãi qua Italia, Nam Tư và Hy Lạp tới Vienne, Praha và Budapest. Mặt khác, người Mỹ cũng đồng tình với người Xôviết, bác bỏ, những yêu cầu của người Anh, việc xem xét trong cuộc họp những vấn đề chính trị liên quan tới Trung Âu, và đặc biệt là vấn đề về Ba Lan, nơi mà Hồng quân chuẩn bị tấn công...".

Kết quả đạt được tại Tehran năm 1943 với cách hành xử khôn khéo của Stalin đã tạo cho Liên Xô có được những yếu tố thuận lợi hơn trong cuộc hành binh chống lại chủ nghĩa phát xít và xây dựng mô hình mới tại châu Âu sau này. Còn Bá tước xứ Avon, Anthony Eden, Bộ trưởng Ngoại giao Anh trong thời gian chiến tranh đã nhận xét: "Stalin ngay từ đầu đã gây được ấn tượng mạnh mẽ với tôi bởi tài năng của ông, và ấn tượng này trong tôi tới nay vẫn không thay đổi. Tầm cỡ của ông tự nói được về mình và ở đây không cần một sự phóng đại nào cả. Ông có những cử chỉ hay rất tự nhiên, có lẽ xuất xứ từ Gruzia. Tôi biết ông rất cứng rắn nhưng tôi kính trọng trí tuệ của ông và có cảm tình với ông, thậm chí cũng không thể giải thích rõ tới tận cùng là vì sao... Tôi luôn luôn tìm thấy trong ông một người đối thoại thú vị và nghiêm khắc... Tôi chưa từng thấy ai có thể tự chủ được như thế trong các cuộc họp. Stalin được thông tin đầy đủ về mọi vấn đề có liên quan tới ông nên ông luôn cẩn trọng và nhạy bén... Đằng sau tất cả những cái đó chắc chắn là một sức mạnh".

Winston Churchill, nguyên Thủ tướng Anh trong chiến tranh thế giới thứ hai, "kẻ thù số 1" của Stalin, như chính lời Stalin từng nhận xét, cũng đã phải công nhận trong bài diễn văn đọc trước Quốc hội Anh ngày 21/12/1959, trong dịp kỷ niệm 80 năm ngày sinh của Stalin:

"Một hạnh phúc lớn lao đối với nước Nga là trong những năm thử thách khổng lồ, đất nước này được thiên tài, tướng quân sắt đá Stalin lãnh đạo. Ông ấy là nhân vật kiệt xuất nhất, bao trùm lên cái thời nhiều biến động mà cuộc đời ông ấy đã trải qua. Stalin là con người nhiệt huyết phi thường và ý chí không gì bẻ gẫy nổi, cứng rắn, quyết  liệt trong trò chuyện, người mà ngay cả tôi, kẻ được giáo dục tại Nghị viện Anh, cũng không có gì cưỡng lại được. Stalin trước hết có một óc hài hước phong phú, khả năng thu nhận những ý tưởng một cách chuẩn xác. Sức mạnh này trở nên vĩ đại ở Stalin đến nỗi ông ấy trở nên độc nhất vô nhị giữa những nhà lãnh đạo quốc gia mọi thời và mọi nơi.

Stalin đã gây cho chúng tôi một ấn tượng kỳ vĩ. Ông ấy có trí anh minh sâu sắc, tư duy hợp lý, không bao giờ biết hoảng loạn. Ông ấy là một nghệ nhân bất khả chiến bại trong những khoảnh khắc khó khăn kiếm tìm lối thoát từ những tình huống tuyệt vọng nhất. Ông ấy là một nhân vật rất phức tạp. Ông ấy xây dựng và thuần hoá một đế chế mênh mông. Đó là người biết tiêu diệt kẻ thù của mình bằng chính kẻ thù của mình... Lịch sử, dân tộc không bao giờ quên lãng những người như thế".

Bộ trưởng Ngoại giao Xôviết A. Gromyko đã đưa ra một đúc kết ngắn gọn rằng, Stalin "là con người của tư tưởng". Tin vào lý tưởng của mình, tin vào lẽ phải của Tổ quốc mình, ông đã làm mọi việc để tôn vinh đất nước Xôviết. Và không phải ông không nhìn thấy trước những hiểm họa có thể xảy ra nếu đất nước mà ông góp tay gây dựng nên không giữ vững được định hướng đã chọn sau khi ông và thế hệ của ông ra đi. Xúc phạm tới uy danh của ông là mưu toan cướp đi của nước Nga một điểm tựa tinh thần trong hành trình tới tương lai. Điều này có lẽ đang được thấu hiểu trong Điện Kremli.

Theo CAND.

 

 
< Trước   Tiếp >

Tiêu điểm

Nghệ thuật ... giấu giếm
Bạn nói cho anh ấy nghe tất mọi chuyện, cũng tốt thôi. Nhưng đôi khi giấu một cách nghệ thuật thì sẽ làm tình yêu bề...
Người yêu cũ – Con cá mất có phải là cá to?
Thường ở đời cái gì ta để tuột khỏi tay rất dễ nghĩ rằng nó đáng giá hơn cái mà ta đang có. Nhưng có chắc...
Những quy tắc mới trong hôn nhân
TTO - 1. Quy tắc cũ: Tận dụng thời gian rảnh rỗi bên nhau. Và nếu chồng hay vợ muốn có thời gian riêng mình, không phải bên c...
Cuộc sống vẫn còn những cơ hội...
TTO - Chúng em quen nhau hơn một năm thì em nói lời chia tay, vì trong một lần gây nhau không kiềm chế được anh ấy đã đ&aacu...
Vì sao phụ nữ lãnh cảm?
  Rất nhiều phụ nữ phàn nàn rằng tuy họ yêu chồng và vẫn nhiệt tình trong chuyện ấy (giao hợp dễ dàng, không bị...

Ai đang trực tuyến ?

Chúng ta có 24 khách trực tuyến

Thống kê trực tuyến

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay768
mod_vvisit_counterHôm qua1056
mod_vvisit_counterTuần này7480
mod_vvisit_counterTháng này11450
mod_vvisit_counterTất cả395542